3 năm một giấc mơ vàng SEA Games

Thứ năm, 20/07/2017 08:45 (GMT+7)

U-23 Việt Nam có màn ra mắt ở sân chơi U-23 châu Á với mục tiêu vào vòng chung kết nhưng giải đấu nhỏ hơn SEA Games 29 mới có tính quyết định lớn đến nhiều chiếc ghế. Dễ thấy...

U-23 Việt Nam có màn ra mắt ở sân chơi U-23 châu Á với mục tiêu vào vòng chung kết nhưng giải đấu nhỏ hơn SEA Games 29 mới có tính quyết định lớn đến nhiều chiếc ghế. Dễ thấy chức vô địch Đông Nam Á sẽ giải quyết rất nhiều thứ cho VFF sắp sửa kết thúc nhiệm kỳ VII vào năm sau và còn có ý nghĩa thắp lên sự hào hứng cho người yêu bóng đá Việt Nam. So với các đội bóng trong khu vực, đội tuyển Việt Nam không vượt trội nhưng ở lứa tuổi U-23, các học trò Hữu Thắng chẳng kém cạnh ai, thậm chí còn nhỉnh hơn. Có hơn nửa đội hình đang khoác áo tuyển quốc gia và từng lăn lộn ở các đấu trường vòng sơ loại World Cup 2018, AFF Cup 2016, Asian Cup. Hầu hết cũng đã chinh chiến qua các vòng chung kết châu Á U-19 hai năm trước và mới đây còn có 10 tuyển thủ trẻ đá giải U-20 thế giới. Trình độ chuyên môn của rất nhiều cầu thủ đang vào độ chín và đặc biệt ba mùa chơi V-League của nhóm tuyển thủ trụ cột đã giúp họ tích lũy nhiều kinh nghiệm. Chính vì thế, cơ hội để U-23 Việt Nam lấy cúp vàng SEA Games là rất lớn mà nói như bầu Đức là lần này không đăng quang thì còn lâu mới có thêm lần nữa. Có thể thấy niềm tin lẫn sự kỳ vọng của mọi giới đặt lên vai thầy trò Hữu Thắng là có cơ sở, đồng thời cũng là áp lực không nhỏ cho họ trên đường đi chinh phục. Ông thầy trẻ thừa nhận đội tuyển U-23 Việt Nam đang phải gánh chịu sức ép rất lớn và mỗi ngày ông đều có liệu pháp tâm lý nhằm giảm tải cho học trò. Ông cũng quá thừa hiểu sự quan tâm của dư luận với đội bóng trẻ cùng những yêu cầu cao và đòi hỏi khắt khe. Sau thất bại ở SEA Games 28 dưới thời HLV Miura, VFF bị chỉ trích dữ dội về hoạch định chiến lược và khả năng điều hành nền bóng đá yếu kém. Hơn nữa, cái đích 10 năm cho tầm nhìn năm 2020 với 1-2 lần vô địch Đông Nam Á sắp hết hạn mà thành quả của các đội tuyển chỉ là con số 0. Nhiệm kỳ VII đã trôi đi ba năm và SEA Games 29 như một chiếc phao cứu sinh cuối cùng của nhiều quan chức VFF. Họ không tiếc tiền đầu tư kỹ lưỡng hơn và nỗ lực tạo điều kiện cho thầy trò Hữu Thắng rèn luyện thuận lợi, như việc kéo vòng loại U-23 châu Á về sân nhà để thỏa mãn cả vấn đề chuyên môn lẫn tâm lý. Ba năm cho giấc mơ vàng SEA Games với một lứa cầu thủ dày dạn trên các đấu trường quốc nội và quốc tế lần này không toại nguyện thì còn rất lâu nữa mới dám đòi vô địch. Nhất cử nhất động của thầy trò Hữu Thắng đều lọt vào tầm ngắm của giới hâm mộ Việt Nam. Đó là động lực cho họ chơi bóng nhưng cũng là áp lực lớn buộc phải vượt qua. Ai cũng thấy đội tuyển U-23 đang bị “soi” qua lớp kính hiển vi với mọi diễn biến cả trên sân bóng lẫn nội tình đều là một chủ đề hấp dẫn với sự yêu ghét lẫn lộn. Cho nên HLV Hữu Thắng cũng có khi cứng rắn truyền đi thông điệp về một vùng kiểm soát nội bộ, không lý giải về những đồn đoán sinh hoạt đời thường của cầu thủ và lối chơi của đội tuyển. Ông muốn xây dựng một cách chơi bóng tập thể không có ngôi sao và không dựa vào một cá nhân nào cả. Như Quỳnh (plo.vn)

Nhận định bóng đá

Quảng cáo