Chân dung - Phóng sự

Ứa lệ trước hình ảnh tiều tụy của “ông bầu” Thể Công oai hùng một thời

Ứa lệ trước hình ảnh tiều tụy của “ông bầu” Thể Công oai hùng một thời

Ông Liêm bây giờ một trời một vực so với thời còn làm việc ở 19 Hoàng Diệu. Tóc cắt ngắn (mà chẳng biết cắt hay rụng), da tái xanh, chân tay lồi lõm toàn xương với khớp, hai đầu gối nhìn thấy được nhau. Ông bảo: “Tớ giờ chỉ còn hơn 40 kg, sụt một nửa so với trước kia”.

Đội bóng Tuấn Sơn

Căn nhà rộng chừng 20m2, nhưng lại ngăn đến 3 phòng nằm khuất trong khu tập thể chia nhánh như xướng cá nằm đầu đường Hoàng Quốc Việt là nơi ông Hà Quang Liêm – Giám đốc Trung tâm TDTT Quân đội một thời dưỡng già.

Trong ba căn phòng ấy, một căn được dùng làm bếp và nhà tắm, hai căn để ngủ. Một căn được ngăn bằng tường gạch, còn một căn được “phủ bì” bằng khung nhôm kính.

Ông Liêm tá túc trong một căn phòng cỡ chừng 4-5m quây kính ngay sát cửa ra vào. Trong không gian chật hẹp ấy, khổ chủ có muốn một cái cựa mình cũng phải tính toán kỹ. Vì nếu vươn rộng tay thì đụng vách, duỗi chân hơi dài là… ra đến cửa.

Ông Liêm hàng ngày xoay xở trong căn phòng kê vừa khít một chiếc giường đơn, kèm cái quạt bàn nhỏ xíu và làm bạn với chiếc tivi treo tường. Tuy cái tivi ấy là model màn hình mỏng, nhưng chất lượng hình ảnh thì có khi thua những chiếc vô tuyến thế hệ cũ.

Ông Liêm nằm đó xem, thi thoảng dụi dụi, cau mày vì chảy nước mắt do phải điều tiết liên tục mới “bắt” được hình. Thi thoảng, ông cập nhật thêm tin tức qua vài tờ báo nhờ người mua được ở đầu ngõ. Cái thú vui giao lưu tuổi già với nhóm bạn hưu trí bỏ bẵng từ ngày ông phải nhốt mình trong buồng vì cô đơn và bệnh tật. Nếu thèm khí giời, có chăng ông cũng chỉ dám lật đật chống nạng, thò đầu ra cửa rồi… vào.  

Nếu là người chưa từng gặp ông Liêm, hoặc chưa từng tiếp xúc khi ông đương chức, thật khó có thể nhận ra, đấy là ông bầu từng nổi danh cùng bóng đá Thể Công một thời gian dài. Ông Liêm bây giờ một trời một vực so với thời còn làm việc ở 19 Hoàng Diệu. Tóc cắt ngắn (mà chẳng biết cắt hay rụng), da tái xanh, chân tay lồi lõm toàn xương với khớp, hai đầu gối nhìn thấy được nhau. Ông bảo: “Tớ giờ chỉ còn hơn 40 kg, sụt một nửa so với trước kia”.

Sự thay đổi quá lớn về hình ảnh khiến ông Liêm trở nên… xa lạ với chính những người đã gắn bó với ông. Ai cũng hình dung ông Liêm phải khác, phải oai vệ như trước kia còn làm Thủ trưởng.

Điều an ủi là ông Liêm vẫn giữ được thần thái và trí tuệ khá minh mẫn. Ông vẫn nói chuyện rành rọt, hiểu mọi vấn đề và gần như chưa quên gì, nhất là khi nhắc đến Thể Công.

Thời Thể Công oai hùng, không ai không biết đến tên ông, và ở Trung tâm, đa phần cầu thủ, từ lứa trẻ đến lứa măng non, đều trìu mến gọi ông Liêm là “bố”.

Hồi Báo Thanh niên tổ chức giải U21 lần đầu tiên năm 1997, ông Liêm còn hào sảng tuyên bố với rất nhiều người rằng, ở Thể Công, ông có rất nhiều “con”, đứa nào ông cũng yêu quý vì “chúng nó là một phần của đội bóng”.

Đến bây giờ, ông Liêm vẫn nhớ rõ đội hình Thể Công vô địch quốc gia năm 1998. Nào là Lý “còng”, Tiến Anh thủ môn, Long “trọc”, Minh Dũng, Đỗ Dũng, Dũng “bút-nốp”, Đức Thắng đá thủ. Biên “tàu”, Tiến “vườn”, Hồng Sơn, Hoàng “bộp”, Hà “tí tồ” ở giữa, trên là Sỹ Long, Tám Tuyền, Phương Nam và Huy “lép”. Cả đội hình hảo thủ một thời.

Ông Liêm cũng nhớ đến lứa trẻ U21 năm ấy, khi Dũng “Giáp”, Thảo “lơ”, Nguyễn Tú được tăng cường cho đội trẻ đã cùng Bảo Khanh, Quốc Trung đoạt chức vô địch. Và ở lứa U18 nữa, Tuấn “đần”, Phương “cóc”, Long “boli” là những đứa con ông khó có thể quên. Tất cả như mới vừa hôm qua.

Dưới thời ông Liêm, các cầu thủ được chăm bẵm chuyên nghiệp nhất trong những năm bóng đá chưa chuyên. Ông Liêm từng thành lập cả bộ sậu chỉ để kiểm tra bữa ăn cho cầu thủ đội 1. Ông cũng từng phê duyệt sữa tăng lực, thuốc bổ, sâm nhung hổ cốt cho các chiến binh khoác áo lính, để giúp họ có thể lực sung mãn nhất khi làm nhiệm vụ.

Sân Cột Cờ những năm cuối 90 thế kỷ trước chật hẹp, ông Liêm cũng là người khởi xướng mở rộng bằng cách làm các khán đài lắp ghép. Khán đài ấy hệt như vừa rồi Bộ trưởng Đinh La Thăng cho thi công những cầu vượt nhẹ ở Thủ đô. Rất đơn giản, nhưng vô cùng hữu ích.

Cũng ở thời ông Liêm, một cơ chế mở chưa từng có được áp dụng ở đội 1: Mỗi cầu thủ ra sân được nhận 10 ngàn đồng cho 1 phút thi đấu (nếu đội thắng). Hồi ấy, một cầu thủ nhận 900 ngàn đồng chỉ trong 90 phút là sự đột phá lớn lao. Vì lương bộ đội, lương quân nhân tính theo quân hàm cỡ Hồng Sơn, Đỗ Dũng có khi vài tháng mới bằng 1 trận đấu thời “bố Liêm”.

Thể Công những năm tháng còn ở Cột Cờ là niềm ước ao của tất cả các đội còn lại là vì thế!

Nhưng ông Liêm bây giờ nếu nhớ đến Thể Công chắc cũng chỉ dám gói gọn vào ký ức. Ở hoàn cảnh ông bây giờ, đến việc đi lại cũng là cả một vấn đề nói gì đến thời oanh liệt…

Ông Liêm không kể những gì mình phải trải qua trong suốt thời gian hơn chục năm vừa rồi. Nhưng có lẽ, sau giai đoạn làm thể thao cho Quang Minh DEC, rồi Đông Nam Dược Bảo Long, ông ở ẩn cho đến tận bây giờ.

Người già thường sợ cô đơn, sợ bệnh tật và sợ mình sẽ chẳng còn hữu ích với con cháu nữa. Tiếc là, trong cả ba cái sợ ấy, ông Liêm đều đang gánh đủ.

Hồi đầu năm, vợ ông mất. Đấy là cú sốc lớn với ông, vì cho dù bà Liêm (xin tạm gọi như vậy) bị tai biến hơn 20 năm và chỉ còn nằm một chỗ, nhưng một chút sức lực, một chút cử chỉ hoặc một cái mấp máy môi của bà cũng là điểm tựa để ông khỏe mạnh, để ông vượt qua nhiều chướng ngại của tuổi già. Nay, bà bỏ đi rồi ông như con chim sa cành. Muốn cất tiếng hót mà chẳng ai nghe…

Ông Liêm nói về vợ một cách khó nhọc, đứt đoạn, chỉ chực khóc. Ông bảo, mình gầy đi hơn 40 kg kể từ ngày ấy. “Từ ngày bà ấy mất, tớ sụt hơn nửa trọng lượng cơ thể, từ hơn 80 thành ra thế này”. Như thế, đủ hiểu tầm quan trọng của “bà ấy” là như thế nào. Mà chả phải ông Liêm sụt cân không, ông còn mắc rất nhiều bệnh, những bệnh mà trước kia ông chỉ… nghe nói như gió thoảng qua thôi.

Cái trăn trở cuối cùng của ông Liêm có lẽ cũng là vì con. Căn phòng hơn 20m ông đang dưỡng già ấy được gọi là nhà của cậu con trai thứ hai, tên Tú (cậu cả tên Tuấn, ông Liêm chỉ có 2 người con). Ông ra đấy ngăn phòng ở cùng cậu út “cho vui”, vì cuối tuần, thằng cu tý hơn chục tuổi đầu (con cậu út Tú) mới về chơi với ông một lần. “Nó ở với mẹ đâu thuê nhà ở tận Thanh Xuân”, ông Liêm chia sẻ.

Ngặt nỗi, cậu út tên Tú hiện vẫn chưa có công ăn việc làm ổn định. Và cái lý do ông ra ở “cho vui” cũng vì cái nhẽ, nếu không ở “cho vui” thì… ai chăm cậu Tú?

Nói ra, có thể ông Liêm buồn lắm. Nhưng khi nhắc đến cậu út ấy, ông vẫn ánh lên niềm thương yêu vô hạn, kèm theo là sự lo lắng. Cũng phải, “nó” có hơn bốn chục thì vẫn cứ là bé nhỏ với ông cơ mà!

Ông Liêm – trong câu chuyện về con – vẫn đau đáu một ngày nào đó, cậu út được đơn vị nào đó nhận vào làm… bảo vệ, hoặc một công việc phù hợp với năng lực. Nhưng xem chừng, điều ấy cũng chẳng đơn giản tẹo nào.

“Tớ năm nay 77 rồi (ông Liêm sinh năm 1939), bệnh tật đau lắm. Ngoài tiểu đường thì ngày nào cũng đau bụng dữ dội, chả biết tim phổi gan mật có vấn đề gì. Tớ chỉ mong sống được qua năm nay là tốt lắm rồi”, ông Liêm mắt ngấn lệ. Tôi bảo: “Bố cứ giữ gìn, mọi thứ rồi sẽ qua thôi”. Ông Liêm lắc đầu quầy quậy: “Sức khỏe tớ tớ biết chứ, chắc chỉ thế thôi…”

Bất giác, tôi và ông chẳng ai nói với ai thêm câu nào. Có cảm giác, người Thủ trưởng của Thể Công năm nào đang cố gắng hoàn thành nốt vai diễn cuối cùng của mình, vai diễn về một người cha không còn gì phải vương vấn!

Bảo Thắng

Ứng dụng Đọc báo phủi trên IOS

xem nhiều

Bài liên quan