Hồ sơ mật

Shamila Koshetani và câu chuyện "im mồm" đá bóng của các nữ cầu thủ Afghanistan

Shamila Koshetani và câu chuyện

(Hồ sơ mật) Nhà nước Taliban không có khái niệm coi trọng phụ nữ. Những hoạt động của họ bị kiểm soát chặt chẽ. Chỉ cần một chút sơ ý, những người phụ nữ sẽ bị khép vào tội vi phạm lệnh cấm. Nhẹ thì đánh đập, nặng thì bị hành hình đến chết. Đã rất nhiều phụ nữ và cả các bé gái Afghanistan đã bị hành hạ dã man chỉ vì rơi mạng che mặt, chót nghe nhạc, xem tivi hoặc dám “tham gia” vào các trận bóng đá vốn chỉ dành cho đàn ông!

Đội bóng Tuấn Sơn Hà Giang

Hãi hùng cuộc hành hình trên chấm 11m

Chính quyền này rất chuộng các chính sách nẹt dân và thi hành các án phạt. Suốt thời kỳ cầm quyền, Taliban cấm mọi hoạt động giải trí lành mạnh, cấm xem phim ảnh và đóng cửa tất cả những nơi vui chơi công cộng. Lý do mà Taliban đưa ra là “những điều vô bổ sẽ khiến người dân mất đi thời gian cầu nguyện”.

Những cuộc vui mà Taliban tổ chức thường là những trận bóng đá dành cho các binh sỹ. Đây là thứ duy nhất được coi là giải trí. Tuy nhiên, “thú vui” của Taliban là hành hình những phụ nữ trước mỗi trận đấu vì họ đã vi phạm vào một trong những lệnh cấm của nhà nước.

Hồi năm 1999, khi Taliban tổ chức một trận cầu cho binh lính. Sân vận động Ghazi ở thủ đô Kabul lúc đó rất đông vì người ta hiếm khi được chứng kiến một hoạt động “rầm rộ” như thế. Khi trận đấu có bàn thắng, một cô gái vui mừng vỗ tay vô tình đánh rơi mạng che mặt.

Lập tức, quân lính bảo vệ trận đấu Taliban nhìn thấy. Họ lôi cô xuống sân, báo cáo với cấp trên. Trận đấu bị hoãn lại và cuộc hành hình diễn ra. Cô gái tội nghiệp bị kết tội chết vì đã vi phạm lệnh cấm của nhà nước khi có hành động “khiêu khích” nơi đông người.

Cô gái bị lôi đến chấm 11m bằng 3 tên lính Taliban lực lưỡng. Sau khi luận tội, một tên gí súng vào cô siết cò. Cô gái gục xuống. Máu lênh láng lan rộng một mảng sân. Những người có mặt bàng hoàng, các cầu thủ run bắn.

Trận đấu được lệnh tiếp tục sau đó chừng 5 phút. Hai đội tạo ra thêm 4 bàn thắng nữa, nhưng tuyệt nhiên không có tiếng hò reo nào được phát ra từ khán đài. Các cầu thủ cũng không ăn mừng. Hình ảnh cô gái đáng thương bị hành hình vẫn ám ảnh.

Một câu chuyện khác. Cô gái 19 tuổi có tên Sherifa đã bị chính người nhà ép đến mức tự vẫn chỉ vì không chịu kết hôn với người mà cha cô đã chọn. Sherifa một mực nói rằng, cô đã có người yêu và chỉ lấy người đó, nếu không, cô sẽ lựa chọn cái chết. Tất nhiên, Sherifa không thể chống lại sức mạnh của lễ giáo và thói quen không coi phụ nữ ra gì. Cô ra đi sau những trận đòn roi, bắt nhịn ăn của gia đình vì tội không nghe lời.

Sau khi Sherifa chết, người nhà lật tung đồ đạc của cô đề tìm tung tích “cái thằng chết tiệt nào hút hồn con gái họ”. Nhưng tất cả đều vô nghĩa. Cuối cùng, khi vô tình đọc được cuốn nhật ký mà Sherifa ghi lại hàng ngày, tất cả mới sững sờ. Thì ra, Sherifa chỉ có tình yêu với bóng đá. Cô yêu môn thể thao này và muốn được chơi bóng trong những năm tháng tuổi trẻ, trước khi phải thực hiện thiên chức của một phụ nữ.

Câu chuyện “im mồm” nếu muốn đá bóng của nữ thủ quân Afghanistan

Shamila Kohestani-đội trưởng đội tuyển nữ hiện tại của Afghanistan nhớ lại ký ức đau đớn của chính bản thân: “Khi tôi 12 tuổi, tôi được ra ngoài cùng mẹ xem anh trai tôi chơi bóng ở trường. Mẹ tôi đeo mạng che mặt, bịt kín chỉ hở hai con mắt. Còn tôi chỉ đội một cái khăn trùm đầu. Ngay lập tức, có hai tên lính Taliban đi theo. Chúng tách hai mẹ con tôi ra và lấy roi vụt túi bụi vào người tôi, bất chấp tôi đã quỳ xuống van xin. Thật kinh hãi. Sau lần đó, tôi thề không ra ngoài nữa”.

Thế nhưng, Shamila không thể cưỡng lại sức hút của trái bóng tròn. Khi người anh trai duy nhất của cô trở về từ trường học và mang theo quả bóng. Cô đã bị nó mê hoặc. Và trong một buổi đá bóng khác của người anh cùng các bạn ở trường, Shamila lén lút nấp trên quả đồi phía sau bãi đất trống quan sát.

“Tôi đã cố gắng lý giải vì sao bóng đá hấp dẫn? Tôi rất muốn tham gia vào trận đấu của anh tôi vì tôi thấy mình đủ khả năng làm tốt hơn họ. Tôi tự hứa với mình là nếu có cơ hội, tôi sẽ chơi bóng đá”. Shamila nhớ lại.

Ký ức của cô gái Afghanistan đến giờ vẫn nóng hổi. Cô cũng từng là nạn nhân của sự hà khắc dười triều đại Taliban. Tuy nhiên, so với các bạn cùng trang lứa khác, Shamila còn may mắn chán. Năm 14 tuổi, cô được gia đình đưa sang Mỹ học tập ở trường Blair Academy. Ở đây, Shamila được sống với đầy đủ “quyền con người” mà bấy lâu nay cô hằng mơ. Và đến giờ, khi nỗi lo sợ Taliban được trút bỏ trên mảnh đất Afghanistan, Shamila và các phụ nữ nói chung tiến thêm một bước thần kỳ: Được chơi bóng cho ĐT nữ quốc gia!

Cuộc hành trình tự giải phóng của Shamila gặp không ít trắc trở. Ngoài rào cản ngôn ngữ, cô còn phải vượt qua nỗi ám ảnh Taliban khi bắt nhịp với cuộc sống mới.

“Khi tôi đến đây lần đầu tiên, tất cả mọi người đều nhìn tôi dò xét: “Bạn đã làm gì để có niềm vui ở Afghanistan?”, tôi đã rất hoang mang và chỉ đáp lại bằng nụ cười xã giao-nụ cười hệt như một bệnh nhân nhe răng sau khi được bác sỹ nha khoa yêu cầu. Nhiều người hỏi đến lần thứ 3, thứ 4 tôi mới lí nhí: “Niềm vui là cái gì nhỉ? Tôi chưa từng biết nó, tôi đã lớn lên trong chiến tranh. Mà chiến tranh thì toàn máu và chết chóc. Cả căn phòng lặng đi sau câu trả lời của tôi. Tất cả dồn ánh mắt về phía tôi như thể tôi đến từ hành tinh khác vậy”. Shamila tâm sự.  

Những ngày tiếp theo của Shamila cũng tương đối nặng nề. Mọi hoạt động của cô bị chi phối bởi rào cản ngôn ngữ. “Tôi phải nói chuyện bằng tiếng Anh thường xuyên hơn với các bạn trong lớp, lắng nghe và nắm bắt những thứ họ muốn và yêu cầu tôi. Có quá nhiều thứ phải thích nghi ở Mỹ”. Shamila cho biết.

Ở Blair Academy, ngoài việc học văn hóa, Shamila luyện tập bóng đá mọi lúc, mọi nơi. Thậm chí, ngay cả khi ở trong nhà, cô cũng cố gắng tâng bóng để nâng cao cảm giác. Những ngày nghỉ, Shamila tập luyện hai buổi và tự đề ra những tiêu chí cho riêng mình. “Đôi khi, tôi muốn uống nước đế giải tỏa cơn khát. Nhưng khi nhớ đến cuộc sống khổ hạnh của những cô gái bằng tuổi tôi ở Afghanistan, tôi lại tự dằn lòng mình bằng câu hỏi: Hãy ngậm mồm và tập luyện. Chỉ có cách nổi bật ở môn thể thao này, tôi mới có thể làm gì đó cho họ”. Shamila nhấn mạnh

Hơn 6 năm sau ngày đến Mỹ, bản tính vượt khó của một cô gái đến từ vùng đất bom đạn đã giúp Shamila đã vượt lên khó khăn ở Blair Academy. Và giờ, khi trở thành đội trưởng ĐT nữ Afghanistan, cô đã sẵn sàng cho cuộc “giải phóng” phụ nữ ở quê nhà, thông qua bóng đá. “Tôi đang cố gắng vận động các gia đình Afghanistan cho con em họ tham gia chơi bóng đá. Họ có quyền đòi hỏi lợi ích cho bản thân.”

Nỗ lực của Shamila cộng với chế độ mới ở Afghanistan đã, đang giúp phụ nữ ở mảnh đất này có cuộc sống dễ thở hơn. Tính đến nay, các nữ cầu thủ của Afghanistan đã có thể tự do “mặc bộ đồ thể thao, xỏ giày ra sân” như những cô gái khác trên thế giới. Đó là bước tiến lớn, có thể gọi là thần kỳ của đất nước oằn mình vì bom đạn, ai oán vì những luật lệ hà khắc.
 

 

Ứng dụng Đọc báo phủi trên IOS

xem nhiều

Bài liên quan